1. phukiennhat

    phukiennhat Well-Known Member

    Tham gia ngày:
    8/2/17
    Bài viết:
    565

    Bàn tay của Đức Phật A Di Đà

    Thảo luận trong 'Chợ Rao Vặt' bắt đầu bởi phukiennhat, 27/5/17.

    Chiêm ngưỡng tôn tượng mỗi Chư Phật, Chư Bồ Tát, Phật tử đều có thể thấy phần nào hạnh nguyện của Quý Ngài.

    Bồ Tát Quán Thế Âm với nhành dương liễu và bình tịnh thủy trên tay, nghe tiếng kêu thương nơi đâu, Ngài liền đến cứu khổ. Nhành dương liễu phẩy sạch bụi uế trược, nước Cam Lộ rưới mát đau khổ:

    “Lòng Bi như sấm động
    Ý Từ tựa đường mây
    Xối mưa pháp Cam Lộ
    Lửa não phiền dứt ngay”

    Vị Bồ tát phát đại nguyện “Địa ngục vị không thệ bất thành Phật” là Ngài Địa Tạng Vương thì uy nghi với cây tích trượng:

    “Trong tay đã sẵn gậy vàng
    Dộng tan cửa ngục cứu toàn chúng sanh
    Tay cầm châu sáng tròn vìn
    Hào quang soi khắp ba nghìn đại thiên”

    Hai vị Bồ Tát tiêu biểu cho lòng đại từ đại bi như trên đều có trong tay những pháp khí để xử dụng trên đường ban vui cứu khổ. Riêng Đức Phật A Di Đà, chỉ hiện thân một nhân dáng chói lòa, oai nghiêm và an lạc với bàn tay phải buông thõng.

    Mỗi biểu đạt, mỗi cử chỉ, lời nói, dù rất nhỏ, rất ngắn, của Chư Phật, Chư Bồ Tát, đều chẳng phải tình cờ mà là ẩn dụ những ẩn ý thâm sâu.


    Tại sao Đức Phật A Di Đà không dùng một pháp khí nào khi cứu nhân độ thế? Vậy thì, bàn tay phải buông thõng của Ngài có phải là một lời nhắn nhủ gì không?

    Tùy theo cảm quan, mỗi người cảm nhận được lời khuyến tấn của Ngài theo lòng ước vọng riêng.

    Với những bước đầu sơ cơ học đạo, tôi chiêm ngưỡng bàn tay phải của Ngài như dấu mốc tuyệt hảo cho người cầu đạo vươn tới:

    “Này các con, tay ta luôn mở rộng, đợi chờ. Các con hãy nạm bước tới, nắm lấy đi. Các con phải tu, phải học, phải kiên tâm hành trì giáo pháp, tạo cho mình đủ nội lực, tự giác thì năng lượng giác tha của ta mới có thể độ thoát. Phải đủ sức và kiên tâm bước tới, nắm lấy tay ta, ta mới dắt các con đi được…”

    Đó là cảm nhận của riêng tôi vì tôi thấy ý nghĩa này ăn nhập với tấm lòng từ mẫn vô biên trong Kinh A Di Đà: “… Nhược hữu thiện nam tử, thiện nữ nhơn, văn thuyết A Di Đà Phật, chấp trì danh hiệu, nhược nhất nhật, nhược nhị nhật, nhược tam nhật, nhược tứ nhật, nhược ngũ nhật, nhược lục nhật, nhược thất nhật, nhất tâm bất loạn, kỳ nhơn lâm mạng chung thời A Di Đà Phật dữ chư Thánh chúng ngày nay kỳ tiền, thị nhơn chung thời, tâm bất đảo điên, tức đắc vãng sanh A Di Đà Phật Cực Lạc quốc độ …”

    Đó là tấm lòng trời biển của Chư Phật, Chư Bồ Tát đối với chúng sanh. Tùy theo hoàn cảnh và môi trường, có những vị chỉ cho, cho ngay, cho không, khi chúng sanh gặp cơn nguy nan. Nhưng có những vị muốn vun bồi cho chúng sanh phần cựu trí não thì các Ngài phải chiêu dụ chúng sanh tu tập.

    Bàn tay phải của Đức Phật A Di Đà là một “giải thưởng treo cao” cho các học trò gắng học để đạt tới, dẫu đang ở cõi này hay đang lang thang ba đường sáu nẻo!

    Một lần, trong Trai Đàn Chẩn Tế Tam Thời Hệ Niệm, tôi đã cảm nhận bàn tay Từ Bi đó vẫy gọi những hương linh được thân nhân mời về cùng dự khóa tu. Âm thanh tán thưởng của quý Thầy, Cô, quyện vào tiếng trống, tiếng chuông, mõ, khánh, của ban pháp khí và lòng thành của toàn thể đông đảo đại chúng đã chuyển tải luồng năng lượng cực kỳ dõng mãnh, biểu đạt rõ rệt câu kệ

    “Đạo thông cảm không thể nghĩ bàn”; nên giữa thời kinh, trong đạo tràng đã vang lên những tiếng nấc xúc động, những giòng lệ lặng lẽ tuôn rơi…

    Và tôi nghe trong tôi, nghẹn ngào thầm gọi: “Ông bà ơi! Cha ơi! Mẹ ơi! Bàn tay phải của Đức Phật A Di Đà đang chờ ông bà, bác mẹ đó! Nếu còn trơ khấc sáu nẻo ba đường, xin hãy vắt đến gần! Hãy nắm lấy cho được, bàn tay Đức Phật để Ngài dẫn về Cực Lạc quốc độ! Ngài đang hiện diện nơi đây cho bít tất mọi oan hồn uổng tử, xin ông bà, bác mẹ hãy bước thật nhanh, tới gần Ngài đi, nắm lấy bàn tay đó đi! A Di Đà Phật! A Di Đà Phật! A Di Đà Phật!”

    Nghịch cảnh thời thế đã bứng tôi ra khỏi vòng tay bố mẹ. Nơi xứ người, tôi từng ngàn lần tạ lỗi Mẹ, tạ lỗi Cha, vì khi ba má khuất núi, tôi đều chẳng thể có mặt để tụng những thời kinh A Di Đà như khi xưa tôi thường vừa thỉnh chuông mõ, vừa dẫn kinh để bố mẹ tụng theo.

    Niềm ăn năn lớn lao đó theo tôi đủ bốn mùa, nên sau mỗi thời công phu chiều, tôi thường tĩnh tọa, lắng tâm, và âm thầm cung kính đặt vào Bàn Tay Phải Của Đức Phật A Di Đà, chút công đức còm, hồi hướng tới song đường đã khuất.

    na mô A DI ĐÀ PHẬT

    Trích nguồn : https://phatphapvansutuyduyen.blogspot.com/2017/05/ban-tay-cua-duc-phat-a-di-da.html
     
    :
    www.fordbenthanh.com.vn

Chia sẻ trang này