1. phukiennhat

    phukiennhat Well-Known Member

    Tham gia ngày:
    8/2/17
    Bài viết:
    565

    Giọt nước nghiêng mình

    Thảo luận trong 'Chợ Rao Vặt' bắt đầu bởi phukiennhat, 28/5/17.

    Xe chạy đường trường hơn một giờ, nói quanh trong xóm quê thêm độ nửa giờ nữa thì rẽ vô một khu hơi nghèo vắng rồi ngừng lại trong sân một căn nhà có vẻ khang trang trên khu đất rộng. Tấm bảng sơn xanh chữ đỏ có tên ngôi chùa nằm khiêm nhượng bên một cội cây cành lá xum xuê. Tên chùa cũng thông thường nhưng chữ chùa khiến già Thanh có cảm tình hơn tiếng tự thường gặp. “Chùa Pháp Vân,” nghe gần gụi hơn “Pháp Vân Tự” nhiều.

    Cũng không thấy những câu đối liễn màu đỏ chói chang, mệt mắt với kiểu chữ Việt viết tròn tròn giả Hán tự thường có. Già Thanh thầm thì trong bụng: “Chắc chắn sư trụ trì nhiều Việt tính... những chi tiết nho nhỏ như thế nầy rất đáng ngưỡng phục và nên khuếch tán. Hẳn sẽ có nhiều điều đáng nghe, đáng học ở vị sư nầy.”


    Cảnh quang thoáng đạt, vắng bóng những tượng đá trắng rườm rà phô trương tạc những nhân vật huyền thoại chẳng ai biết nghệ nhân lấy chi tiết từ đâu. Chỉ có một mình ngôi tượng mẹ Quan Âm đưa thiên nhãn nhân hậu nhìn khách, như theo dõi để chở che những bước chân của tín chúng thập phương. Cả ba người bước tới chưn tượng xá ba xá làm lễ ra mắt rồi đến cửa, bấm chuông. Hai chiếc xe quẹo vô bãi đậu, ba cặp khách Mỹ tới dưới chân tượng, chấp tay ngang bụng, nghiêm chỉnh đứng mặc niệm.

    “Hình tượng Phật Bà dễ được kính tin vì tương tợ với hình tượng Đức Mẹ của họ.” Già Thanh nói với con gái, mắt không rời những vị khách tóc vàng với lòng cảm phục. “Chùa Việt Nam nơi xứ người dựng tượng Phật Bà ngoài sân trống trải mục đích là tạo sự dễ dàng cho việc chiêm bái ngoài nghi thức. Người bản xứ chỉ cần đến nguyện cầu rồi về, không phải vào chánh điện, không phải nói chuyện với vị trụ trì, vốn trở lực về tiếng nói tôn giáo.”

    Người phụ nữ mỉm cười hãnh diện trao ánh mắt với chồng như thầm nói đạo Phật của mình cũng có chút nào ảnh hưởng lên người bản địa rồi áy náy nói với cha rằng mình rất ngại khi đến đây mà không thông báo trước cho ni cô. Anh chồng nói mình có lý do vì làm theo ý cha từ xa đến muốn thăm linh của cháu, luôn tiện viếng cảnh một ngôi chùa địa phương.

    Vậy mà chúng không cho mình biết đây là chùa sư nữ! Già Thanh hơi sửng sốt rồi bạo dạn bước lên thềm bấm chuông. Hình như lâu lắm, chừng hơn mười phút, sư cô trụ trì mới ra mở cửa. Nụ cười hiền hòa và thân thiện chiếm ngay cảm tình của khách. “Xin lỗi vì để quí khách đợi hơi lâu. Chùa vắng, ngày thường phải đóng cửa, tín hữu viếng chùa thì bấm chuông, ni ở đây chỉ có mình mình, phải cẩn thận phòng ngừa những bất trắc.”

    Trụ trì thân tình dẫn khách đi viếng phòng ốc. Chánh điện nghiêm trang. Gian phòng thờ các linh sạch sẽ, yên ấm trong cách biểu đạt đơn giản. Hình đứa cháu gái chớm tuổi hai mươi đang nở nụ cười vui như cười chào cha mẹ và ông ngoại đến thăm. Con bé toát ra nét trẻ trung yêu đời biết bao bên cạnh hàng mấy mươi hình đồng cảnh khác. Già Thanh nhìn từng hình, từng hình.

    Hầu hết là những bức hình tươi trẻ. Có thể người thân đã chọn tấm ảnh đẹp nhứt cho người nằm xuống. Già Thanh không thấy mình khác với họ bao nhiêu khi nghĩ rằng bất kỳ ai trong các hình kia trước đây cũng như mình và sau nầy mình cũng như họ thôi. Người mẹ ngước nhìn hình con gái mình, thân thiết, mắt đỏ hoe, mọng ước, đưa tay len lén dụi. Người cha day mặt ra sau, cúi đầu. Không khí lắng đọng.

    Già Thanh muốn đưa tay lên sờ tấm hình cháu ngoại nhưng ngại tạo thêm nỗi buồn cho cha mẹ nó nên đành thôi. bảo nhỏ: “Cháu ở chùa nghe kinh, mau siêu thoát.”

    Tiếng ni sư phá tan sự buồn thảm đó: “Cũng gần giáp năm cháu rồi. Mau quá. Hai tháng nữa chứ mấy.”
    Người mẹ:

    “Dạ, sư cô nhớ hay quá. Đến lúc đó cũng xin nhờ sư cô tính liệu mọi sự cho cháu. Chúng con không hiểu biết lắm những gì cần phải làm.”

    Tiếng con của người đạo hữu trông chừng bằng tuổi với sư ni trụ trì khiến già Thanh thấy vui vui. Con gái mình đã phần nào đè xuống cái ngã mạn khi thốt ra trôi chảy tiếng con. Bản ngã nói cho cùng cũng là không, chỉ vì con người gán cho nó tánh cách nhập làm một với hình hài huyễn hóa ngày nay vốn bị lầm tưởng là thường trụ, nên ngại ngùng khi dùng với người tu hành ngang tuổi đời...

    Trích nguồn : https://cachlamdeptrangda.blogspot.com/2017/05/giot-nuoc-nghieng-minh.html
     
    :
    www.fordbenthanh.com.vn

Chia sẻ trang này