1. phukiennhat

    phukiennhat Well-Known Member

    Tham gia ngày:
    8/2/17
    Bài viết:
    475

    Tạm biệt anh thảo

    Thảo luận trong 'Chợ Rao Vặt' bắt đầu bởi phukiennhat, 5/6/17.

    Cuối tuần qua, tôi đã phải dành ra một buổi để dọn đi mớ cây Primrose – mà từ điển dịch là hoa anh thảo – mọc lòa xòa trên rẻo sân nhỏ bé phía trước nhà. Loại bông Mexican Prim-rose cao không hơn hai gang tay này, với màu hoa phơn phớt tím hồng và cánh lá mong manh, thân cành ẻo lả dễ rập rờn lay động theo những đợt gió đầu xuân, từng làm dịu mắt bao khách qua đường cách đây hơn tháng, nay đã đến hồi lụi tàn. Cây thì vẫn còn đó nhưng không cho bông nữa, cành lá bắt đầu khô nám, đứng tả tơi lổm xổm trông thật tội nghiệp.

    Tay không ngừng bứt bỏ mấy thân cây nhỏ bé, đầu óc tôi không khỏi lan man nghĩ thầm, ta đâu cần đợi qua bốn mùa xuân hạ thu đông mới thấy được sự hoại diệt trong tự nhiên. Và mảnh vườn của chúng tôi cũng vậy, đâu cần phải qua hơn một đời chủ mới thấy sự bãi bể nương dâu. Sẵn trớn, tôi miên man lội ngược dòng thời kì, nhớ lại từng sự kiện xảy ra trong khuôn vườn nhà với một tí buồn buồn khích của cái thú hồi tưởng chuyện qua.

    Nhớ lại quãng thời gian mới dọn tới đây mà… thương ông xã tôi vô cùng! Lúc đó, vì lần trước hết mới có nhà riêng, lại là người mê cây cối bông hoa, tôi đã “hành” đấng ông chồng của mình không ít. Với bệnh thèm muốn trồng thật nhiều bông hoa cây cỏ đủ loại, đi đâu tôi cũng chú ý tới cây cối hoa kiểng và bằng mọi cách (bắt ông xã) “rước” chúng về nhà cho bằng được, từ tậu mua cho đến hỏi xin.

    “Anh ơi, mình phải có một giàn bông giấy cho giống bên nhà… Anh ơi, mình phải có một bụi trúc cho có vẻ Đông Phương… Mình phải có một vài chậu trầu bà để treo như ở nhà em hồi trước… Mình phải có một chậu hoa quỳnh để ngắm hoa nở giữa đêm chớ hoa ở nhà người ta sao mà ngắm được… Mấy nhánh hoa lau phất phơ này đẹp quá, mình phải tìm mua để trồng một bụi, cũng có lý lắm hả anh…”

    bao lăm câu “mình phải có…” là bấy nhiêu lần ông xã tôi phải lễ mễ khuân vác mang về, hì hục đào lỗ, trộn phân, trồng xuống, để rồi mười lần hết bảy là phải dời bứng cây đi chỗ khác (có khi dời gốc tới hai ba bận) vì sau khi trồng xong mới thấy, vì lý do này hay lý do khác, cây không hợp với địa thế đã chọn. Thật ra không phải lúc nào “người hùng” của tôi cũng vui vẻ ga lăng như vậy đâu mà có nhẽ do… nghiệp, nếu lý giải chuyện đời theo lăng kính nhà Phật. Bởi sau mỗi lần giận nhau thì chàng hay “bình thường hóa bang giao” bằng những câu “offer” quá hẫp dẫn đối với tôi như, “Em muốn trồng cây cỏ lau đó ở đâu?” hay “Em muốn đổi cây bông này qua chậu nào?” hoặc “Chiều nay em muốn đi Home Depot hay nursery nào?”

    “Được lời như cởi tấm lòng,” tôi làm sao đành lòng chối từ (vả lại giận nhau cũng đâu có vui gì). Thế là “dân số” của cây cối trong vườn cứ theo đà đó mà tăng trưởng. Chưa kể cả hai vợ chồng tôi mỗi người đều có một “chứng bệnh” riêng đối với cây. Ông xã tôi thì mắc bệnh “phù suy” về đủ mọi phương diện ngay cả với cây cối. Vì chạnh lòng trắc ẩn, cây nào èo uột khó nuôi lại được ông ấy ra sức cứu chữa chứ không vất bỏ bao giờ. Thậm chí chàng còn “adopt” mấy chậu cây héo xào ở nurse-ry được chủ vườn (khôn ngoan) cắm lên một tấm bảng rất khổ thân “Please, take me home!” Còn tôi thì bụi cây gốc cỏ nào có dính dáng đến kỷ niệm thì phải tìm cách giữ lại cho đến cùng. ngoại giả, tôi còn bệnh “dị đoan” nữa. Cây nào mà tôi tin là đem lại điều may mắn cho gia đình thì phải được đặc biệt săn sóc để chúng luôn khỏe mạnh tươi tốt hay ít nhất là không yểu mệnh.

    Trích nguồn : https://phatphaplamdepdoi.blogspot.com/2017/06/tam-biet-anh-thao.html

    Xem thêm :

    Thương trẻ bụi đời ở quê nhà

    Mộng tàn canh
     
    :
    www.fordbenthanh.com.vn

Chia sẻ trang này