1. phukiennhat

    phukiennhat Well-Known Member

    Tham gia ngày:
    8/2/17
    Bài viết:
    565

    Tình thường

    Thảo luận trong 'Chợ Rao Vặt' bắt đầu bởi phukiennhat, 1/6/17.

    Hoàng hôn về, đem theo một ít u buồn vơ vẩn. Theo gió nam, chim nhạn bay từng đàn lẻ tẻ, đàn chim nhạn bay về trong khói sương chiều âm u cánh mỏi chưa tìm được chỗ trú trong một ngày gió bạt mưa ngàn. Mưa đã tạnh, gió đã yên, những lá rụng đầy đường đang thở than với ánh dương tà còn sót lại. Cảnh tượng đượm màu hoang tàn và thê thảm.




    Ngồi bên song cửa, nàng Liên Hoa bâng khuâng nhìn trời với một mối u buồn khôn cùng. Ðôi mắt nàng chạm phải cảnh tượng thê lương của buổi chiều vàng, cũng như lòng nàng chạm phải một cảnh đời oan nghiệt.

    Vâng, cảnh đời oan nghiệt quá! bao nhiêu là phỉnh và bao nhiêu là dối gạt! Lòng nàng còn tươi thắm được không, khi đã bị gió mây u sầu đậy. Lòng người sâu độc và phũ phàng. Sắc nước hương trời mà làm chi, lâu đài vàng bạc có giá trị gì, khi lòng người phụ bạc! Ngón đàn tuyệt diệu của nàng không còn khơi gợi được những mảnh tình vỡ vạc. Người mà nàng kiên cố sẽ ngàn năm sum hợp, thì nay đã ghét bỏ nàng.

    Ðã bao lăm lần như thế, và cũng đã bao lăm lần những buổi chiều vàng tan tác về trên cảnh vật. tình trời đất! tình ái thương chỉ là gian giảo tạm bợ. Tình yêu là gì? Nếu không phải là những cánh nhạn bay qua, chỉ để lại trên mặt hồ, trên trái tim nàng, những u buồn thất vọng? tình ái mỏng mảnh quá! Trái tim nàng dường như thắt lại. Ðời còn có nghĩa gì với một kiếp hồng nhan bạc phận như nàng?

    Cảnh vật đã nhuộm màu tăm tối. Ðêm xuống giữa cảnh vật và xuống giữa tâm hồn nàng. Nàng cảm thấy chơ vơ trống vắng. Nàng mến tiếc thời xưa, thời mà nàng còn bé bỏng, sống trong tình thương không giới hạn của mẹ nàng. Tình mẹ thương con, nàng thấy rõ là một tình ái chân thật, bền vững. Ôi, mẹ nàng còn đâu nữa để an ủi nàng trong phút đớn đau này. Tìm đâu ra tình thương cao cả và đặm đà như tình mẹ yêu con.

    Nhưng mắt nàng vừa chạm phải một ánh sáng bóng gió. Ừ, trăng đã lên ánh sáng dịu hiền đã lan tràn trên cảnh vật. Nàng cố tìm trong trí nhớ và chắc rằng một tình thương bao la như ánh trăng hồn hậu vẫn còn có ở đời này. Ðâu đó, người ta truyền tụng tình thương. Phải rồi, tình thương của bậc giác ngộ ra đời, thấm nhuần muôn vật. Mắt nàng sáng lên, như nhìn thấy ngôi sao phúc tinh hiện lên ở chân mây nhãi.

    Người đang lục vấn tình thương cao rộng mênh mông, chính là bực giác ngộ, là Phật đà. Tình thương nhân thế mỏng manh, nhưng tình nhân ái của đạo vàng vẫn trường cửu và bao la cao rộng. Nụ cười thế nhân phong thanh quá, nhưng nụ cười Ðức Phật còn mãi hồn hậu với hết thảy mọi loài. Nụ cười ấy có một cái gì giống với nụ cười mẹ yêu con thiết tha. Nàng thấy rõ: trú địa an tịnh là dưới ánh đạo vàng mà Ðức Phật còn đang tra khảo quanh Ngài.

    Nàng sẽ đến dưới tình thương Ðức Phật. Tìm được nơi nương dựa cho tâm hồn, nàng thấy lòng nàng êm tịnh. mai sau, nàng sẽ đến với tình thương cao cả của Ngài, và như đứa con thơ, nàng sẽ được an lành dưới nụ cười êm dịu của người mẹ hiền.

    Sáng hôm sau, trời mới tinh sương, Liên Hoa đã vội khởi hành. Ðường về Cấp Cô Ðộc không xa nhưng nàng muốn đến nơi trước giờ ngọ nắng nung người. Nàng đi với một niềm tin tưởng ở Lòng Từ Bi không bến hạn của Ðức Thế Tôn. ác vàng lên cao, trời đã bắt đầu nóng nực. Nàng Liên Hoa đi nhanh hơn để mau tới đích. Ðược hơn một nửa đường, thì mồ hôi đã thấm ướt áo nàng. Ghé vào một bóng cây to che rợp một hồ sen nước trong như gương, nàng ngồi nghỉ, nước hồ trong quá, nàng đứng lên lại gần vuốt mớ tóc lại để rửa mặt.

    Trích nguồn : https://songvuivasongkhoe.blogspot.com/2017/05/tinh-thuong.html

    Xem thêm : Sáng bình yên
     
    :
    www.fordbenthanh.com.vn

Chia sẻ trang này